Con muon di linh danh khung bo

Lien Doan Hoa Lu
Verfügbare Informationen zu "Con muon di linh danh khung bo"

  • Qualität des Beitrags: 0 Sterne
  • Beteiligte Poster: hnguyen
  • Forum: Lien Doan Hoa Lu
  • Forenbeschreibung: Forum
  • aus dem Unterforum: Tho Van
  • Antworten: 1
  • Forum gestartet am: Samstag 17.06.2006
  • Sprache: deutsch
  • Link zum Originaltopic: Con muon di linh danh khung bo
  • Letzte Antwort: vor 16 Jahren, 2 Monaten, 15 Tagen, 13 Stunden, 15 Minuten
  • Alle Beiträge und Antworten zu "Con muon di linh danh khung bo"

    Re: Con muon di linh danh khung bo

    hnguyen - 13.01.2007, 23:28

    Con muon di linh danh khung bo
    Thứ Bảy, 1/13/2007, 1:16:36 PM
    WWW Việt Báo Online


    In Trang | Đóng

    Con Muốn Đi Lính Đánh Khủng Bố

    Bài số 1104-1713-426-vb3190906



    Huyền Thoại là bút hiệu của một tác giả cư trú và làm việc tại San Jose, đă góp một số bài viết về nước Mỹ, như "Ông Hàng Xóm Mỹ", "Thuyền Trên Cạn"... Lần này là chuyện một gia đ́nh H.O. có cậu Út nhất định đ̣i đi lính.

    *

    Mùa thu trời tối sớm. C̣n chừng mươi phút nửa th́ tiệm đóng cửa. Trong tiệm chỉ c̣n một bà khách và hai cô thợ, ngoài Ḥa. Bỗng chuông cửa reo leng keng và hai cô gái da trắng rất trẻ đi vào. Một cô hỏi Ḥa:

    - Bà có thể làm móng tay cho tụi tôi ngay bây giờ đuợc không?

    Ḥa đưa mắt nh́n thợ ḍ hỏi. Một trong hai cô gật đầu:

    - Chơi luôn.

    Hạnh mỉm cười, bảo khách ngồi vào ghế rồi ra treo tấm bảng "CLOSED" lên cửa để không phải đón thêm khách "không hẹn mà đến". Ḥa ngưng làm sổ sách để cùng Phương làm tay cho khách.

    Tịệm của Hoà mở cửa bảy ngày trong tuần nhưng nàng cho thợ thay phiên nhau nghỉ mỗi người một ngày . Ḥa không thích mở tịệm trong mall v́ giờ giấc rất bó buộc, không cho phép chủ hoạt động theo ư ḿnh muốn. Nằm ngoài mall, Ḥa có quyền mở cửa, đóng cửa sớm hay muộn tùy ư. Một bà bạn của Hoà có tịệm trong mall, mấy ngày lễ tết Việt Nam muốn đóng cửa cho thợ nghỉ ngơi cũng không được, v́ luật của mall là mọi dịch vụ, mọi cửa tiệm lớn nhỏ phăi hoạt động theo qui củ; mở cửa đóng cửa đồng loạt.

    Ḥa làm chủ tiệm nail này đă gần bảy năm với lượng khách hàng rất đều đặn, và thu nhập khá dồi dào. Gia đ́nh nàng đến Mỹ trong đợt HO đầu tiên, thấm thoát đă mười sáu năm. Hướng, chồng Ḥa, là cựu sĩ quan không quân. Sau ngày miền Nam đổi chủ, anh phải đi "cải tạo" hết sáu năm. Khi được thả, vợ chồng và hai đứa con nhỏ dắt díu nhau t́m đường vượt biển. Sau vài ba đợt thất bại, tiền mất tật mang, vợ chồng Ḥa nản chí, chạy vào tổ hợp làm đồ gỗ để kiếm sống qua ngày. V́ không c̣n ư định xuất ngoại nữa nên hai vợ chồng "bể kế hoạch", sanh thêm một con trai út. Hoàng, đứa con lớn lúc đó đă mười hai tuổi và cô con gái kế, Hương, chín tuổi. Không hiểu sao chỉ ăn độn bo bo và khoai sắn mà Tuấn lớn như thổi, trông mũm mĩm như một " ông địa nhỏ". Tuấn là niềm vui cho cả nhà và rất được cưng chiều. Vừa sanh Tuấn được một năm, mọi người càng thêm hồ hởi với tin chính phủ Mỹ đă thương lượng xong với Việt Cộng để đem các cựu sĩ quan chế độ cũ sang Mỹ. Sống trong mốt môi trường lúc nào cũng đầy tin hỏa mù, nhịều người ban đầu c̣n hoang mang nghi ngờ. Nhưng sau khi một số cựu tù nhận được tin tức của thân nhân từ ngoại quồc gởi về, th́ số người nộp đơn xin xuất cảnh trở nên ồ ạt. Gia đ́nh Ḥa nằm trong đợt "thử lửa" này, nên may mắn được sang Hoa Kỳ định cư ngay đợt đầu tiên.

    Hướng đă từng du học Mỹ trước 1975 trong một khóa huấn luyện phi hành, nên anh đă xin được việc làm trong một hăng hàng không, sau một năm đi học lại Anh Ngữ và một khóa huấn nghệ tại trường đại học cộng đồng địa phuơng.

    C̣n Hoà, nàng ḥa nhập một cách mau chóng. Ḥa hiểu là nàng không thể kiếm được công việc lương cao trong cái xă hội mà nàng nói không thông nghe không thạo, nên quyết định đi học một nghề rất phổ thông và dễ kiếm tiến, là nghề nail. Chỉ cần ba tháng học nghề và khoảng một ngàn đô tiền đầu tư là nàng đă có có job để phụ chồng nuôi con, thỉnh thoảng gởi tiền về Việt Nam giúp hai bên gia đ́nh nội ngoại.

    Nhớ hôm đi thi lấy bằng, Ḥa bắt chồng theo làm "thông dịch" và người mẫu cho ḿnh. Tuy là làm thông dịch nhưng anh bị vợ bắt học thuộc ḷng cuốn sách nail để "nhắc" nàng làm bài cho đúng. Lúc thi thực hành Ḥa run lắm, cắt phạm da tay chồng hai ba lần. Hướng đau nhưng cố trân ḿnh chịu đựng. Anh không dám nhăn nhó, sợ giám khảo thấy th́ sẽ xét "bài thi" của Ḥa kỹ hơn.

    Cuối cùng, Ḥa đậu. Mà c̣n đậu điểm cao nữa mới ngầu đời.

    Có bằng rồi, Ḥa đi xin việc. Chủ tiệm, cũng là người Việt, nhận nàng vào " training", mỗi ngày trả 30 đô, và cho nàng lấy trọn tiền tip. V́ là lính mới, sợ nàng đắp móng xấu mất khách của tiệm nên cô chủ chỉ cho Ḥa làm tay chân nước. Mấy tháng sau mới cho nàng tập đắp móng giả.

    Tập việc chẳng được bao nhiêu tiền, nhưng Ḥa cố nhẫn nhịn, v́ chỉ có cách đó mới cho nàng học thêm kinh nghiệm và đánh bóng tay nghề. Nửa năm sau, tay nghề đă vững, Ḥa qua làm ở một tiệm khác với lương thợ "thứ thiệt", không phải thợ tâp việc! Mỗi tháng nàng cũng kiếm được trên hai ngàn đô. Bao nhiêu chuyện tiêu xài trong gia đ́nh, vợ chồng nàng dựa vào tiền lương căn bản của Hướng. Ḥa kiếm được bao nhiêu, họ bỏ nhà băng, không động tới. Sau ba năm, Ḥa đă có số tiền gần 50 ngàn đô trong trương mục tiết kiệm.

    Với tay nghề cứng và số vốn khiêm nhượng, Ḥa sang tiệm nail hiện nay khi chủ cũ muốn dọn qua tiểu bang khác nơi nghề nail chưa có nhiều cạnh tranh.

    Rút kinh nghiệm lúc c̣n làm thợ, Ḥa chọn nhân viên rất kỹ để tránh những phiền toái do cá tính khác biệt gây ra. Lúc đầu, chưa có nhiều khách, Ḥa thường chia việc với thợ. Sau này, khi tiệm đă vững và số khách đă đông, nàng chỉ làm khi được khách yêu cầu, hoặc khi tiệm quá đông. Do đó, thợ của nàng "đóng trụ", không bỏ tịệm đi làm chỗ khác. Khách cũng thích tiệm của Ḥa, v́ Ḥa biết tôn trọng khách, không cho thợ nói tiếng Việt ́ xèo và ồn ào từ bàn nọ sang bàn kia. Ḥa có nhiều sáng kiến nên khách lúc nào cũng tấp nập, trong khi những tiệm xung quanh làm ăn không khấm khá bằng.

    Khi hai cô khách cuối cùng ra khỏi tiệm, mọi người vội vă ra về. Ḥa đă chuẩn bị bữa ăn chiều cho gia đ́nh từ sáng nên không cần hấp tấp. Nàng biết giờ này Hướng đă ăn xong. Chỉ có những buổi tối cuối tuần anh mới chờ nàng về để cùng ăn với nhau. Hướng không thích ăn trễ vào buổi tối v́ cần đi ngủ sớm. Anh phải tới sở lúc 6 giờ sáng. Ḥa cũng chỉ ăn qua loa trước khi đi ngủ. Nàng sợ ăn trễ sẽ bị mập và...mất eo.

    Con trai lớn của vợ chồng nàng hiện đang học bên miền Đông, hy vọng trở thành bác sĩ trong vài năm nữa. Ngọc Hương, em của Hoàng, hiện đă có gia đ́nh, sau khi lấy được bằng dược sĩ. Ḥa măn nguyện với cuộc sống sung túc của gia đ́nh và sự thành công của các con trên đường học vấn. Nhiều khi Ḥa tự hỏi nếu không sang được Mỹ, không biết hiện giờ gia đ́nh nàng sẽ ra sao. Giỏi lắm cũng chỉ tay làm hàm nhai, con cái chắc cũng buôn bán loanh quanh, đủ ăn là phúc lắm rồi.

    Năm nay cậu con út vừa tốt nghiệp trung học, c̣n đang lưỡng lự, chưa biết sẽ đi đại học ở đâu, và học môn ǵ. Vợ chồng nàng muốn cho Tuấn học nha khoa, nhưng cậu chàng có vẻ không mấy hào hứng với lời đề nghị của bố me. Hướng thường bảo vợ là Tuấn sang Mỹ lúc c̣n quá nhỏ, hấp thụ lối suy nghĩ và văn hóa của người Mỹ nhiều hơn anh chị của nó, nên khuyên vợ không nên "chỉ đạo" con quá và hăy để cho con tự do lựa chọn.

    Khi Hướng quyết định mua nhà ở đây, Ḥa không thích lắm, nhưng v́ chiều chồng nên chẳng muốn bàn ra. Ḥa thích mua nhà ở những nơi có nhiều đồng hương để tiện việc chợ búa ăn uống, nhưng Hướng lại chọn thành phố này, hơi xa shopping người Vịêt, nhưng Hướng bảo nàng hệ thống trường học nới đây rất tốt cho con cái.

    Theo người chuyên viên địa ốc, hàng xóm của vợ chồng nàng phần đông thuộc thành phần trung lưu, tuổi từ trên 40 đến gần 60, nhiều người vẫn c̣n đi làm. Dọn vào được vài hôm, vợ chồng hai nhà hàng xóm kế bên và một cặp đối diện sang thăm gia đ́nh nàng. Người cho bánh pie, người cho chai rượu, người cho con gà quay. Được thăm và được cho quà, Ḥa rất vui, nhưng hơi ngạc nhiên. Ḥa gọi vài người bạn thân kể chuyện, th́ họ bảo có lẽ người ta thấy ḿnh là dân da vàng nên ṭ ṃ tới thăm, mục đích đánh giá xem ḿnh là loại người nào. Họ c̣n bảo Ḥa là họ dọn nhà đă vài lần, nhưng hàng xóm của họ cứ tỉnh bơ, chẳng cần hỏi han thăm viếng, đừng nói ǵ quà với cáp. Có bà c̣n bảo Ḥa nên coi chừng, v́ "dân nhà giầu chúng nó kỳ thị lắm." Nghe bạn nói, Ḥa cũng hơi ngại, nhưng rồi mọi việc đều êm xuôi. Hàng xóm không ai bực dọc ǵ gia đ́nh nàng. Vả lại, con cái Ḥa cũng ngoan ngoăn không gây phiền toái cho ai. Gia đ́nh nàng sống như mọi người, cố gắng tránh những điều có thể làm mích ḷng hàng xóm. Một dịp nghỉ Labor Day, Hướng làm barbecue mời bạn bè đến xum họp. Một cậu bé con bạn thấy cành đào của ông hàng xóm choài qua bên hàng rào nhà Ḥa, cậu ta mau mau lấy thang trèo lên hái. Ḥa thấy được th́ hết hồn. Nàng bảo cậu bé cho nàng xin bịch trái cây rồi vội chạy sang gơ cửa nhà hàng xóm trả lại cho họ. Bà vợ thấy Ḥa cầm túi đào, tưởng nàng đem qua cho, th́ lắc đầu:

    - Hoà ơi, nhà tôi có nhiều đào lắm.

    Ḥa vội vàng giải thích:

    - Không, đây là đào nhà bà. Mấy đứa cháu của tôi lỡ hái mấy trái mà không xin phép. Tôi mang sang trả lại, mong bà bỏ qua.

    Bà ôn tồn:

    - Không sao, không sao, con nít thường như vậy. Nhưng mà tôi không phiền đâu. Từ nay sắp tới, bà và gia đ́nh cứ tự nhiên, muốn ăn th́ cứ việc hái. Hễ món nào chồm qua phần hàng rào của bà th́ coi như của bà, khỏi cần hỏi ư tôi.

    Rồi bà giải thích:

    - Bọn tôi trồng cho vui, không phải để ăn. Có nhiều khi tôi phải hái đem cho. Tiền tôi mua phân bón và xịt sâu bọ c̣n hơn tiền ra tiệm mua mà ăn.

    Từ đó trở đi, năm nào nhà Ḥa cũng được ăn đào, ăn hồng và táo miễn phí.

    Điều làm Ḥa không mấy vui, là từ ngày về đây, Tuấn không có bạn Việt nam. Mấy năm nay tiếng Việt của cậu đă có trịêu chứng "suy thoái", giọng cậu càng ngày càng cứng và vụng về cứ như cậu dịch tiếng Mỹ sang tiếng Việt vậy. Ngoài vợ chồng nàng và anh chị, cậu không có dịp nói tiếng Việt với ai khác. Thành phố này tương đối mới và nhỏ, cư dân phần đông là người da trắng. Hoà đi khắp phố, chỉ thấy có hai tiệm ăn Tầu, một nhà hàng Thái và một chợ bán thức phẩm Á châu do người Tầu làm chủ. Chợ nhỏ, ít khách nên thực phẩm rất hạn chế và không được tươi.

    Mỗi tuần, Ḥa cùng chồng con đi San Jose mua những món hàng cần thiết rồi dẫn nhau đi ăn phở, bún ḅ Huế. Quá bận rộn với cửa tiệm, h́nh như tài nấu nướng của Ḥa đang ngày càng mai một.

    *

    Về đến nhà, Ḥa thấy Tuấn ngồi với thằng Danny, con trai ông bà hàng xóm cách nhà nàng mấy căn, học cùng lớp với Tuấn. Thỉnh thoảng đi họp phụ huynh học sinh hoặc đến neigborhood meeting, Ḥa gặp cha mẹ cậu, ông bà Weaver, nhưng chỉ chào hỏi qua loa. Ḥa không thích lối sống lạnh lùng riêng rẽ của người Mỹ. Hàng xóm láng giềng nhiều khi không biết tên nhau, ra vào thấy nhau chỉ "hello" hoặc "hi". Nhưng Hướng th́ không lấy đó làm điều. Chàng bảo nhiều khi vậy c̣n đỡ phức tạp. Hướng quan niệm, nếu bạn bè ở xa, cứ biết lái xe là đến thăm nhau được. Bên Mỹ, giao thông tiện lợi, đường xá thênh thang, bản đồ gắn ngay trong xe. Hàng xóm không nhất thiết phải làm thân với nhau. Bên Việt Nam, hàng x̣m dựa dẫm nhau, trông cậy vào nhau những lúc tối lửa tắt đèn. Nhưng bên Mỹ, người ta cứ việc nhấn ba con số 911 là mọi chuyện được giải quyết nhanh chóng.

    Thấy mẹ Tuấn lên tiếng:

    - Hi, mẹ!

    Danny vừa gật đầu vừa nói:

    - Hello.

    Ḥa cũng "hello" để chào lại nó.

    Thấy một hộp pizza dở dang trước mặt hai chàng, Ḥa biết là con không ăn cơm với Hướng. Một tuần lễ, Tuấn chỉ ăn cơm chừng vài lần. Cậu thích ăn đồ ăn Mỹ hơn đồ ăn Việt nên thỉnh thoảng Ḥa phải nầu spaghetti hoặc maccaroni cho cậu ăn. Cậu khen mẹ cậu nấu mấy món này ngon hơn nhà hàng. Lúc Tuấn mới bắt đầu đưa bạn bè đến nhà, Ḥa thường đem đồ ăn ra mời. Họ có vẻ thích món chả gị và món gà chiên của nàng, nhưng ăn có vẻ cầm chừng. Vài lần sau, Tuấn bảo mẹ:

    - Mẹ, lần sau bạn con tới, ḿnh đừng bother cho nó ăn. Chúng nó không muốn làm phiền ḿnh. Con tới nhà chúng nó, con cũng không ăn nếu họ không mời trước.

    Mời trước có nghĩa là khi họ có tiệc tùng, và có dự trù lượng đồ ăn cho khách. Qua mấy người khách quen, Ḥa biết là người Mỹ không có thói quen nấu dư đồ ăn, nên khách "đột xuất" là điều bất tiện cho họ. Ḥa cho là người Mỹ không lấy việc mời ăn là biểu lộ ḷng hiếu khách.

    Danny đứng dậy ra về sau khi vẫy tay chào nàng kèm theo hai tiếng "good night". Khóa cửa xong, Tuấn bối rối nh́n mẹ rồi nói:

    - Mẹ, con muốn nói một chuyện với ba mẹ. Ḿnh cần ngồi xuống nói chuyện với nhau

    Cảm thấy có ǵ hơi khác lạ trong vẻ mặt của nó, Ḥa hỏi:

    - Sao con có vẻ không vui. Có chuyện ǵ xảy ra?

    Tuấn chưa trả lời, mà Ḥa đă liên tưởng đến chiếc xe vợ chồng nàng sắm cho cậu năm ngoái. Cậu đă cọ quẹt đôi ba lần, tuy chẳng nặng nề cho lắm. Tuấn bảo:

    - Không có chuyện ǵ hết, mommy. Con muốn cho ba mẹ biết một cái ư tưởng của con, vậy thôi.

    Đặt chiếc xách tay lên bàn, Ḥa phân vân. Hôm nay Tuấn có vẻ bồn chồn. Nàng bảo con:

    - Con vào mới ba ra đây rồi ḿnh nói chuyện.

    Trong lúc Tuấn vào nhà t́m Hướng, Ḥa chợt nhớ đến một bà bạn. Một hôm con bà về nhà tuyên bố cậu sắp làm cha, và cái cô bạn học cùng lớp với cậu đang mang bầu bốn tháng. Tự nhiên tay Ḥa lạnh ngắt.

    Vài phút sau, Hướng và con trở lại pḥng gia đ́nh. Hướng hỏi vợ:

    - Em ăn uống ǵ chưa?

    - Em không đói, v́ hồi chiều có ăn hamburger ở tiệm với thợ.

    Hướng d́u Ḥa lại sofa rồi ngồi kế bên nàng. Anh bảo Tuấn:

    - Con ngồi xuống đây, có chuyện ǵ muốn nói với ba mẹ?

    Tuấn ngồi xuống chiếc recliner trước mặt bố mẹ. Cậu ta bối rối, nhưng cuối cùng mở lời:

    - Con và Danny muốn đi vào Marine Corps.

    Vừa nghe con nói xong, Ḥa hốt hoảng. Nàng nh́n chồng như xem phản ứng của anh ra sao, rồi chuyển tia nh́n thất đảm sang con, hỏi:

    - Hả, con nói sao? Con đi lính? Ai cho con đi lính?

    Hướng lặng im nh́n con. Tự nhiên anh thấy Tuấn lớn hẳn ra. Năm nay nó 18 tuổi. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ con anh đă đủ lớn để làm một quyết định đột ngột như vậy.

    Tuấn trả lời mẹ:

    - Con muốn đi lính, con muốn ba mẹ "ủng hộ" con.

    Nghe con nói mấy tiếng đi lính, vào Marine Corps, Ḥa tưởng ḿnh có thể ngất đi được. Nàng đă nghe quá nhiều tiếng khóc bi ai và chứng kiến quá nhiều chiếc quan tài phủ quốc kỳ. Lúc c̣n ở quê nhà, mỗi lần đến nhà thờ, tim nàng đau nhói khi thấy hầu như chín mươi phần trăm giáo dân trong ngôi thánh đường đều chít khăn tang trắng xoá. Mẹ nàng đă từng đến quỳ trước tượng Đức Mẹ để cầu xin cho chồng sống sót trở về từ chiến trường nghiệt ngă xa xăm. Bà ṃn mỏi trông mong từng cánh thư của chồng, dù lá thư tới sau ngày viết cả mấy tháng, chẳng c̣n thời gian tính. Nếu một chiếc xe jeep quân đội ngừng trước nhà, mặt mẹ nàng bỗng tái mét, lo sợ người ta đem đến tin dữ của chồng.

    Rồi Ḥa cũng theo vết xe của mẹ, tiếp nối những chuỗi lo âu, thấp thỏm khi lấy Hướng làm chồng. Mỗi lần Hướng đi bay, Ḥa ở nhà nh́n đồng hồ canh giờ bay của chồng. Sau ba tiếng đồng hồ mà không nghe chồng gọi về là tim nàng thắt lại. Đă có những người bạn của Hướng lần lượt ngả xuống, đă cháy ruị, đă nổ tan tành v́ trúng đạn của địch. Bây giờ, nàng không muốn phải lập lại những khiếp đảm trong dĩ văng. Không, nàng không muốn phải chịu đựng thêm nữa.

    Ḥa thấy ngộp thở. Nàng nắm chặt tay chồng như t́m sự che chở, rồi bảo con:

    - Con ơi, ba mẹ có đủ tiền cho con ăn học, con không phải đi lính để lấy học bổng của quân đội.

    Hướng lắc vai vợ, nói nhỏ:

    - Em, đừng nói như vậy với con. Không phải...

    Hướng chưa nói dứt lời th́ Tuấn đă cao giọng căi:

    - Mẹ, không phải như vậy, không phải như mẹ nói. Con không cần đi lính để có tiền đi đại học. Con biết ba mẹ có tiền cho con, nhưng cái này...cái này...không phải là tiền, cái này là... cái patriotism.

    Hướng thấy thương con. Cậu ta đang lúng túng diễn giải tâm sự ḿnh một cách khó khăn với cái vốn tiếng Việt không mấy trôi chảy .

    Anh từ tốn bảo con:

    - Con cho ba biết v́ sao con muốn đi vào quân đội trong lúc chưa có lệnh tổng động viên, những người trẻ tuổi như con chưa bắt buộc phải nhập ngũ.

    Tuấn đáp:

    - Con muốn đi, v́ có mấy đứa bạn con đă t́nh nguyện rồi. Không phải cha mẹ chúng nó không có tiền. Họ có tiền như ba mẹ. Nhưng bọn con muốn đi v́ chính phủ của ḿnh cần đánh mấy thằng khủng bố, cần chặn một cái 9/11 như hồi trước. Ai cũng muốn ở nhà, th́ chính phủ không "dọn dẹp" mấy thằng "bad guys đó được.

    Ḥa vừa giận, vừa buồn cười ngôn ngữ của con. Nàng rưng rưng nước mắt:

    - Con ơi, con không thấy người ta đang chết mỗi ngày đó sao, Tuấn? Con hăy thương mẹ, con đừng đi nghe con. Mẹ sợ lắm. Con hăy nh́n anh chị con, ai cũng sống an nhàn, sung sướng. Tại sao con muốn đi vào chỗ chết? Con đừng tự làm khổ ḿnh, làm khổ cả mẹ và ba.

    Nói xong, Ḥa ̣a khóc. Nàng gục vào vai Hướng, thân ḿnh nàng rung lên sau mỗi tiếng khóc như xé ḷng. Hướng bối rối vỗ lưng vợ:

    - Em, em phải b́nh tĩnh lại. Em khóc như vầy làm sao con nó nói chuyện được?

    Ḥa cao giọng trong tiếng khóc:

    - Anh ơi, anh can con hộ em. Em khổ quá. Cũng chỉ tại cái bọn tuyển quân, cứ nhằm vào mấy thằng bé trẻ người non dạ mà dụ dỗ...

    Tuấn nghe mẹ nói vậy th́ sẵng giọng:

    - Mẹ, mẹ đừng nói xấu người ta. Không ai dụ con hết. Con đi t́nh nguyện mà.

    Qua sang bố, cậu lắp bắp:

    - Daddy, daddy làm ơn giải...ờ...giải nghĩa cho mẹ, ḿnh là người dân, ḿnh có bổn phận đi cứu khi có "trouble". Ḿnh không nên ...ờ...ích kỷ.

    Ḥa giận quá, gào lên:

    - Hả, con nói sao, con nói ai ích kỷ? Mẹ và ba đi làm đóng thuế găy cổ, đó cũng là đóng góp cứu nước. Sao con dám hỗn?

    Tuấn thấy mẹ làm dữ, cậu nh́n bố cầu cứu:

    -It s my life! I’m old enough to do what I want with my life, daddy! Please tell her! Hồi đó ba đi lính bà nội có complain không?

    Hướng nhẹ nhàng can vợ:

    - Con nó không biết cách nói, em đừng làm dữ kẻo nó sợ.

    Quay sang Tuấn, anh bảo con:

    - Hồi đó bà nội không complain v́ ai cũng phải đi lính, ai cũng chống Cộng Sản. Ba hiểu con muốn nói ǵ. Có điều nó hơi bất ngờ nên mẹ bị "shocked". Con cho ba mẹ mấy ngày để b́nh tâm suy nghĩ. Sau đó ḿnh nói chuyện tiếp, nghe con?

    Tuấn gật đầu. Cậu đến bên mẹ, qú dưới chân mẹ và nói:

    - Mẹ, mẹ đừng sợ. Đâu phải ai đi lính cũng chết? Mẹ nh́n ba, ba cũng đă đi lính, đi bắn súng, nhưng ba vẫn trở về. Cả ba thằng Danny nữa. Ổng đi lính sang Việt Nam của ḿnh đánh Việt Cộng mà bây giờ ổng cũng "c̣n đây", vậy mà bây giờ cũng cho thằng Danny đi lính nữa đó mẹ. Con muốn đi với nó. Con có bạn, nó "take care" con, mẹ đừng lo.

    Ḥa rên rỉ:

    - Nó take care nó chưa chắc đă xong, nói ǵ đến chuyên take care cho con!

    Tuấn cố gắng thuyết phục mẹ:

    - Nó take care con, con take care nó, ḿnh take care lẫn nhau.

    Hướng xen vào:

    - Thôi, con để mẹ đi nghỉ, ḿnh sẽ bàn tiếp.

    Tuấn cầm tay Ḥa, lắc nhẹ:

    - Mẹ, mẹ đừng buồn. Con xin sorry!

    Trong lúc Ḥa vào buồng tắm, Hướng vào giường nằm, nh́n chăm chăm lên trần nhà. Anh thông cảm tâm trạng của Ḥa. Người mẹ nào cũng thương con và sẵn sàng hy sinh, bảo vệ con ḿnh. Bao nhiêu năm, Ḥa sống giản dị, tiết kiệm tiền bạc để lo cho các con được yên chí đi học. Nàng đang đặt nhiều hy vọng và mơ ước vào Tuấn, đứa con út mà nàng vẫn c̣n cho là bé bỏng. Bỗng dưng thấy con tự dấn thân ḿnh vào chốn lửa đạn, Ḥa thảng thốt. Cuộc chiến bên quê hương đă là nỗi ám ảnh nặng nề trong tâm tư Ḥa, và anh thông cảm những lời nói nặng nề nàng vừa nói với con . Hướng hiểu tất cả đều xuât phát từ t́nh mẫu tử thâm sâu, và ḷng anh bỗng chùng xuống v́ biết vợ sắp trải qua những ngày buồn lo trong một tương lai không xa .

    Hướng cũng không muốn con ḿnh đi vào đời quân ngũ khi tuổi c̣n quá nhỏ, mà anh cho là ăn chưa no lo chưa tới Nhưng nghe con nói, anh biết là ḿnh sẽ đuối lư khi phải làm một cuộc tranh luận với nó. Lại nữa, nếu anh cản ngăn con, tự anh đă cho con anh cái quyền nghi ngờ lư tưởng của thế hệ anh và cho phép nó phủ nhận những hy sinh cao cả của những người lính như anh, như ba của Danny. Dù những hy sinh của anh và đồng đội anh đă không đem lại kết quả như ư muốn, nhưng anh muốn con anh nghĩ về họ như những anh hùng, không phải là những kẻ bại trận nhục nhă. Hướng biết là anh sẽ phải vất vả giải thích cho Ḥa và thuyết phục nàng đừng t́m cách cản trở con.

    Nh́n vẻ mặt và nghe những lời con nói, anh hiểu là nó biết ḿnh muốn ǵ. Xă hội và văn hóa của quê hương mới không cho phép anh ra lệnh cho con anh làm những ǵ anh muốn, nghĩ những ǵ anh nghĩ. Nếu anh dùng uy quyền của một người cha như ngày xưa cha anh đă xử dụng để giáo huấn anh, anh sẽ làm Tuấn xa anh, và t́nh gia đ́nh sẽ bị sứt mẻ. Tuấn sẽ t́m đến những người hiểu và chia sẻ tư tưởng của nó thay v́ chính cha mẹ ḿnh.

    *

    Cuối cùng, Ḥa miễn cưỡng chấp nhận quyết định của con. Nhiều đêm nằm trong tay chồng nàng khóc tấm tức v́ thương con. Có lần nàng bảo Hướng:

    - Cứ tưởng sang đến đây rồi th́ không c̣n phải nghĩ đến chiến tranh lửa đạn nữa. Em mới quên đi được ít lâu th́ cơn ác mộng cũ lại lù lù trở lại

    Hướng vuốt tóc vợ:

    - Chiến tranh lúc nào cũng hiện diện quanh ta. Trước đây em không thấy rơ sự có mặt của nó v́ em chưa phải trực tiếp đối diện.

    Ḥa nói trong tiếng nấc:

    - Bao nhiêu năm em khắc khoải lo cho anh. Nay lại đến con. Không biết em c̣n bao nhiêu nghị lực và can đảm.

    Hướng ôm chặt vợ trong tay và hôn lên tóc nàng:

    - Em quên sao, ngày nay có anh bên em. Em đâu c̣n một ḿnh.

    Rồi anh cố trấn an vợ:

    - Em đừng quên là con ngựi có số phận. Anh đă trở về với em trong khi bạn bè anh không được cái may mắn đó. Hơn nữa, em có biết bao nhiêu người chết mỗi ngày v́ những tai nạn không phải do chiến tranh gây ra? Em c̣n nhớ có chiếc máy bay gặp nạn, đâm xuống đất và giết oan nhiều người đang an giấc ngay trên giường ngủ của họ.

    Ḥa im lặng, vẫn thút thít trong tay chồng. Nàng biết chồng ḿnh cũng đang ưu tư về con như ḿnh. Nhưng người đàn ông thường b́nh tĩnh hơn đàn bà khi phải đối diện với nghịch cảnh.

    Trước ngày Danny và Tuấn vào quân trường, má Danny đến mời vợ chồng Ḥa sang dự tiệc tiễn đưa. Bà bảo Ḥa:

    - Chúng tôi chỉ làm một bữa cơm gia đ́nh. Tôi không mời ai ngoài vợ chồng bà và mấy đứa bạn thân của Danny và Tony (tên Mỹ của Tuấn).

    Ḥa hỏi bà:

    - Tôi có thể mang sang vài món ăn Việt Nam không?

    Nancy - mẹ Danny reo lên:

    - Thế th́ tuyệt. Thằng Danny nói nó thích cái món egg rolls và soup thịt ḅ của bà lắm.

    Liên tiếp hai đêm, sau khi ở tiệm về, Ḥa cặm cụi cuốn chả gị và nấu hai nồi phở to tướng. Hôm ăn tiệc, đám bạn của Danny và Tuấn vội vă tấn công hai món này, và hai nồi phở cạn queo chỉ trong chốc lát. Bà Nancy bảo Ḥa:

    - Lúc nào rảnh rỗi, bà dạy tôi nấu phở nhá. Biết đâu tôi với bà sẽ mở quán ăn ngay kế bên trại lính của chúng nó, tha hồ mà hốt bạc!

    Hai gia đ́nh hàng xóm, hai mầu da, hai nguồn gốc đă xích lại gần nhau và trở nên thân thiết v́ họ đang chia xẻ chung một hoàn cảnh.

    Qua hai người con, hai người cha nh́n thấy chính họ của thời trai tráng,và đọc được tâm tư nhau qua những cái bắt tay xiết chặt, như muốn trao cho nhau sự hỗ trợ và cảm thông. Hai người mẹ, khi ôm nhau qua những cái "hugs", là lúc họ trao đổi sức mạnh tinh thần. Họ thấy bớt lạc lơng v́ có người đang chia sẻ nhưng nỗi lo, những khiếp đảm giống ḿnh.

    Trong thời gian Tuấn và Danny ở quân trường, Hướng và ông Weaver thường cùng nhau lái xe đi thăm, và Ḥa nấu phở đăi vợ chồng họ rất thường xuyên. Những ngày lễ lớn như New Year, Thanks Giving và Christmas, họ không bao giờ thiếu nhau. Một thứ thân t́nh đă phát sinh từ những hiểm nguy mà con cái họ đang cùng nhau đương đầu. Tự nhiên Ḥa nghĩ đến bà Cindy Sheehan và hiểu v́ sao bà mạnh dạn hứng chịu những búa ŕu dư luận khi bà đi khắp nước Mỹ và nằm ăn vạ, đ̣i gặp và trực tiếp đối thoại với tổng thống của bà. Hành động và quan điểm của bà có thể trái với quan niệm của những bà mẹ khác, nhưng theo Ḥa, đó cũng là một cách biểu lộ t́nh mẫu tử và ḷng can đảm của bà. Ḥa cũng nghĩ là chỉ có trên đất Mỹ, người dân mới dám công khai chỉ trích một người có quyền lực nhất nước như vậy, nếu không phải là nhất thế giới.

    *

    Ngày Danny và Tuấn lên đường sang Iraq, cả gia đ́nh Ḥa đi tiễn chân. Hoàng đi với vợ chồng Ngọc Hương, trong khi vợ chồng nàng và ông bà Weaver lái xe đi chung với nhau. Hai người mẹ tựa vai nhau trong băng ghế sau trong khi chồng họ im lặng, ưu tư phía trước. Họ không nói ǵ với nhau, nhưng họ biết bạn họ đang nghĩ ǵ qua ánh mắt ưu tư và những tiếng thở dài nhẹ như không muốn người khác nghe được.

    Trong khoảng sân rộng lớn của bến cảng nơi hàng ngàn người tụ tập đưa tiễn con em, chồng vợ của ḿnh, Ḥa thấy có đủ sắc dân, đủ mầu da. Những ông nội, bà ngoại đầu tóc bạc phơ chen lẫn những người vợ trẻ tay bồng con thơ, tay dắt đứa c̣n đang đi chập chững. Những người cha, những người mẹ đứng bên những người yêu. Cũng có những người chồng dẫn con nhỏ đi tiễn vợ. Họ ôm nhau, hôn nhau và trao nhau những câu dặn ḍ. Trên những nụ cười gượng gạo là những ánh mắt rưng rưng lệ.

    Ḥa ôm con trong tay. Tuấn cao hơn mẹ một cái đầu nên nàng gục đầu vào vai con cố giấu những gịng lệ chỉ muốn tuôn trào. Nàng bảo con:

    - Con nhớ luôn luôn cầu nguyện. Con phải tin tưởng vào Ngài để Ngài chở che cho con khỏi tên bay đạn lạc.

    Tuấn hiểu ư mẹ, nhưng cậu cố pha tṛ cho mẹ cười:

    - Mom, thời nay người tra không c̣n đánh nhau bằng cung tên nữa.

    - Cha mày! Giờ này mà c̣n đùa giỡn.

    Tuấn là người ra đi, nhưng cậu lại phải động viên tinh thần của mẹ:

    - Mẹ, mẹ đừng lo. Mẹ thấy không, con có mũ sắt này, có áo bullet proof này, có mask này, có đủ thứ hết.

    Rồi cậu đổi giọng, làm vẻ khôi hài:

    - Con muốn chụp h́nh ba mẹ để đem theo. Mẹ, mẹ cười tươi lên, v́ con chỉ cho mẹ "one shot", mẹ méo miệng th́ xấu gái lắm đó.

    Nói xong, cậu trao cho Danny cái máy h́nh. Hai chàng lính mới ṭ te thay nhau chụp h́nh với gia đ́nh.

    Có lúc Tuấn lại gần anh trai và vợ chồng chị gái, dặn ḍ:

    - You guys take care of mom for me, please. Em không lo cho ba bằng mẹ. Ba can đảm lắm.

    Ḥang gật đầu trong ánh mắt rưng rưng:

    - You take care of yourself over there for us, too.

    Hương ̣a khóc v́ mủi ḷng, v́ thương em đang đi vào chốn hiểm nguy. Tuấn bối rối, nhưng cậu cố làm ra vẻ b́nh thản:

    - Hey, don’t act like I’m not coming back. Cheer up! Mọi người phải vui cho em can đảm chớ! Một năm nữa em sẽ trở về. And alive, guaranteed.

    Lúc hết giờ đưa tiễn, hai người cha, hai người mẹ và hai đứa con ôm chặt lấy nhau trong một cái hug tập thể. Bà Nancy cố dằn tiếng khóc, bảo Tuấn:

    - Tony, cháu nhớ lo cho Danny. Nhắc nó email mỗi ngày.

    Ḥa dặn Danny:

    - Danny, cháu làm ơn trông chừng Tony cho hai bác. Chúc hai đứa lên đường bằng an. God Bless you all.

    Hai chàng trai lúc này mới bắt đầu rưng lệ. Sợ cha mẹ thấy ḿnh khóc, hai chàng vội quay lưng. Đi được mấy bước, cả hai quay lại, cố thu h́nh cha mẹ ḿnh vào trong tâm trí. Họ đưa tay lên môi, gởi một chiếc hôn gió rối thốt lên:

    - We love you!

    Ḥa ngả ḿnh vào bà Nancy. Nancy ôm chặt vai nàng, như cố bám víu một điểm tựa. Ba mươi tám năm về trước, bà đă tiễn ông Weaver lên tầu sang Việt Nam. Bây giờ bà lại đưa con đi. Bà hy vọng con bà sẽ trở về, như chồng bà đă về với bà. Bà đă trải qua hai cuộc chiến. Cũng như Ḥa, Bà không chiến đấu bằng súng đạn, nhưng bà chiến đấu bằng nước mắt, bằng hy vọng, bằng đợi mong, bằng lời cầu nguyện và ḷng thủy chung.

    Hai ông chồng đứng im nắm tay hai bà vợ như cố truyền cho họ chút can đảm của ḿnh.

    2006 © Copyright By www.vietbao.com All right reserved.
    Ghi rơ nguồn VietBao.com khi phát hành lại thông tin từ Việt Báo Online.
    Powered by VNVN System Inc.
    This page was generated in: 0 seconds visitor: 652

    Cop lang xang sưu tầm từ http://www.vietbao.com/print.asp?nid=94880



    Mit folgendem Code, können Sie den Beitrag ganz bequem auf ihrer Homepage verlinken



    Weitere Beiträge aus dem Forum Lien Doan Hoa Lu

    Trai Hop Ban TG - 100 nam thanh lap HD ... - gepostet von Ngua de tinh am Freitag 14.09.2007
    Nguoi Ty Nan VN con lai o Cambodia - gepostet von Nguoi VN am Freitag 13.07.2007
    Banh Beo O “Tan Thoi” - gepostet von Akela am Freitag 18.08.2006
    Cau Chuyen co that - gepostet von Ngua de tinh am Dienstag 11.09.2007
    Ba hat minh chau - gepostet von Cop xixon am Montag 25.06.2007
    Su tich Con Gai - gepostet von Cop xixon am Dienstag 05.12.2006



    Ähnliche Beiträge wie "Con muon di linh danh khung bo"

    Der wissenschaftliche Gretchen-Frage-Thread - harald (Freitag 03.06.2011)
    Fotos vom Con - Piaras (Montag 17.09.2007)
    5 Tages Con August 2006 - Tanya (Montag 26.09.2005)
    Con Air - Vincent (Mittwoch 26.04.2006)
    Vaya Con Tioz - onkelz (Samstag 31.03.2007)
    Betrifft Con - jinchilla1992 (Dienstag 06.03.2007)
    Vaya Con Tioz! - Killawichtel (Samstag 21.10.2006)
    Su tich Con Trai - Cop xixon (Dienstag 05.12.2006)
    ED Con 2007 in Braunschweig - saceradivina (Montag 27.08.2007)
    Su tich Con Gai - Cop xixon (Dienstag 05.12.2006)